%AM, %10 %041 %2014 %07:%07

“Thuốc” chữa… thất nghiệp

Đánh giá bài này
(2 bình chọn)

Theo công bố của Tổng cục Thống kê mới đây, cứ 10 người tốt nghiệp đại học thì khoảng 1 người thất nghiệp. Nhiều cô cử cậu cử đã phải giấu tấm bằng đại học để xin đi làm những công việc chân tay nặng nhọc như trông xe, rửa bát, bưng bê… những mong nuôi sống bản thân mình, nhiều người sa chân vào những trò lừa đảo của các động bảo hiểm, bán hàng đa cấp…. Và cũng có nhiều người không thể bám lại thành phố,  đành về quê ăn bám cha mẹ.

Rõ ràng cử nhân tốt nghiệp càng nhiều, tỷ lệ thất nghiệp lại càng lớn đang là một thực tế nhức nhối của xã hội. Nhưng ở đây, tôi không bàn đến những vấn đề đao to búa lớn như cải cách giáo dục hay đổ lỗi cho đào tạo tràn lan, tôi cũng chẳng có bí quyết gì giúp bạn tìm được công việc như mơ ước bởi lẽ tất cả những lời khuyên chỉ là lý thuyết mà thôi. Tôi chỉ kể cho bạn nghe những câu chuyện của những người tôi quen, những người cũng đã, đang bị cuốn vào vòng xoáy“thất nghiệp”, “nhảy việc” để bạn đừng đánh mất niềm tin và tận dụng mọi cơ hội tìm được công việc mình mơ ước. Nhưng trước khi tìm được công việc ấy, bạn cần phải sống được trước đã.

“Lấy ngắn nuôi dài”

Tốt nghiệp cao đẳng sư phạm môn tin học, tôi trầy trật suốt 4 năm trời với gần chục lá đơn xin việc rơi vào quên lãng. Đó là những tháng ngày tôi sống trong bứt rứt, mặc cảm và hụt hẫng. Tôi đi bưng bê ở quán càphê, rồi quản lý tiệm Internet. Nhưng rồi có lẽ do đầu óc cứ tơ tưởng đến bục giảng nên cứ làm rồi nghỉ, cuối cùng tôi đành về quê ăn bám ba mẹ!

Thông qua một vài người quen, cuối cùng tôi cũng trở thành giáo viên sau khi “chạy chọt” được một công việc ơ một ngôi trường vùng sâu. Nhưng nó chỉ thỏa mãn ước mơ đứng lớp chứ về mặt kinh tế thì tôi vẫn trầy trật như xưa. Tuy nhiên tôi vẫn hi vọng mình sẽ phát triển được khi làm đúng chuyên môn của mình.

Lấy ngắn nuôi dài

Tôi có đứa em họ tốt nghiệp loại giỏi ngành tài chính - ngân hàng một trường đại học tên tuổi. Em rất tự tin vào tấm bằng của mình với mong muốn làm việc tại thành phố. Nhưng cả ba ngân hàng thương mại quốc doanh em nộp đơn xin việc đều từ chối vì… thiếu kinh nghiệm! Sau 2 năm thất nghiệp em chấp nhận làm cho một ngân hàng thương mại cổ phần nhỏ với công việc không mấy dính dáng đến chuyên môn. Với em đây là nơi em tích lũy kinh nghiệm để tương lai làm ở những công ty lớn trên thành phố.

Tôi kể hai câu chuyện trên để bạn thấy xin việc khó khăn đến mức nào, cũng như không phải ai đang  có việc làm cũng hài lòng với công việc hiện tại và sống được với công việc đó. Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, và bạn đang thất nghiệp thì mọi việc chưa phải là bế tắc. Chỉ cần bạn biết cách lấy ngắn nuôi dài, bạn sẽ không phải ngồi không lâu.

Tôi nghĩ bạn không nhất thiết phải là cơ quan nhà nước mà có thể là các công ty tư nhân. Cái chính là bạn cần có một nơi làm việc chính quy, tích lũy được những kinh nghiệm làm việc ở công sở (điều rất cần thiết cho việc “nhảy việc" sau này), và phần nào ổn định được cuộc sống.

Thậm chí không tìm được “việc làm chính quy” thì bạn vẫn phải đi làm những công việc phổ thông như bưng bê, rửa bát, giúp việc theo giờ, trông xe, gia sư… để có thu nhập mới tính tới việc học cao học. Dù là công việc gì nếu đáp ứng được về mặt kinh tế tôi nghĩ bạn cũng phải nghiêm túc với nó, phải tận dụng nó mà nuôi… chí lớn.

Công việc nào cũng cho ta những bài học quý

Công việc nào cũng cho ta những bài học quý

Tôi ra trường được gần 2 năm thì có đến gần một năm tôi chạy xe máy giao bánh sinh nhật cho một cửa hàng gần nhà. Số tiền kiếm đươc phụ thuộc vào chặng đường vận chuyển và giá của mỗi chiếc bánh. Trừ tiền xăng xe, tính ra tôi không kiếm được gì nhiều.

Cả con phố nơi khu nhà tôi ở phải ngoái nhìn khi tôi làm công việc ấy. Bởi bố mẹ tôi có thu nhập khá, tôi là trai Hà Nội, dáng vẻ thư sinh yếu ớt. Nhưng được bố mẹ động viên “Lao động là vinh quang”, tôi dần cảm thấy tự tin. Mẹ tôi đã có lần tâm sự với bác hàng xóm: “Cho nó đi làm, va chạm với cuộc sống để biết quý đồng tiền làm ra”.

Đúng như lời mẹ, tôi như chú chim trong lồng, luôn được che chở, bây giờ phải vùng vẫy kiếm tiền vì sợ mang tiếng “ăn bám”. Công việc vận chuyển bánh cho tôi tiếp xúc với nhiều kiểu người, có người hiền lành, tử tế, người chanh chua, đáo để… buộc tôi bộc lộ rõ tính cách, xử lý những tình huống chưa bao giờ gặp phải.

Góc tâm sự:

Khi tìm được một công việc đúng chuyên môn, mức lương thử việc của tôi cũng rất thấp. Nhưng tôi không nản vì đây là môi trường làm việc đầu tiên cho tôi vận dụng những kiến thức đã học. Tôi học được cách làm việc nghiêm túc, cẩn thận… từ các đồng nghiệp. Trải qua những ngày tháng “đầu đời” như vậy, tôi thực sự trưởng thành hơn nhiều so với thời sinh viên.

Bán hàng, bưng bê cũng được, biết đâu từ những công việc đó bạn có thể học hỏi kinh nghiệm, phát huy khả năng kinh doanh, sáng tạo và tạo dựng cho mình một sự nghiệp vững chắc. Trong xã hội không thiếu những người khởi nghiệp từ buôn bán từ lề đường xó chợ, sau đó trở thành những doanh nhân thành đạt đấy thôi. Vì vậy bạn hãy lạc quan, đừng nản chí.

Qua những câu chuyện trên đây, có thể thấy nhiều bạn mới ra trường, năng lực không thực sự nổi bật, nhưng muốn mức lương cao… nên mới lâm vào vòng xoáy thất nghiệp không thoát ra được. Lời khuyên và có lẽ cũng là “bài thuốc” chữa thất nghiệp hữu hiệu với các bạn trong lúc này là:  Đừng chăm chăm vào con đường phải đi làm đúng chuyên ngành hay công ty lớn, lương cao... Hãy tin rằng cánh cửa này đóng, thì sẽ có cánh cửa khác mở ra thôi.

Góc quảng cáo:  Ghế hội trường Hòa Phát có bàn viết với rất nhiều mẫu mã đẹp phù hợp với các không gian nội thất hội trường khác nhau như trang trọng, quý phái lịch lãm đều có cả. Điểm nổi bật của chúng so với những chiếc ghế thông thường khác đó là nó có thể tháo rời hoặc gấp gọn lại khi không dùng đến và khi cần đặt giấy tờ hay laptop trong quá trình tham dự hội nghị thì đều sẽ có chỗ để rất tiện lợi. Tham khảo ngay https://noithathoaphat.pro/ghe-hoi-truong.html

 Tình Kòi

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %15 %402 %2016 %15:%12