%AM, %11 %125 %2016 %09:%05

Đàn ông - tự làm tự chịu

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Cô nhân viên cùng công ty mới bỏ chồng đã khôn khéo đưa ông sếp cô đơn của mình vào cuộc tình thứ thứ hai trong đời. Một cuộc tình mà tình yêu thì ít, tình dục thì nhiều. Đôi khi chán. Nhưng không từ bỏ...

Người đàn ông lặng lẽ ngồi giọt cà phê rơi xuống cốc. Mái tóc trộn lẫn màu trắng đen bị ánh đèn mờ ảo ôm chùm. Thoáng nhìn tưởng mái đầu của quỷ. Cà phê không đường. Đắng. Mỗi lần vào quán ông ta chỉ uống thứ này. Chủ quán quen đến nỗi thấy khách vào không chờ gọi đã mang ra. Người ta không bao giờ hỏi lão tại sao thích uống cà phê không đường. Nhưng lão thì biết… chỉ vì vị đắng.

Cuộc đời của lão cũng giống như cuộc đời của những giọt cà phê. Đen và đắng. Lão nghĩ: Thật lạ! Đàn ông toàn ăn với uống những thứ quái quỷ. Sinh ra, bố lão đã cho lão uống rượu. Cay xè rồi khóc. Lớn lên lão đi làm và cũng không bao giờ tránh khỏi những bữa rượu cùng bạn bè trong cơ quan. Cay và say… Có khi nôn mửa đến quặn ruột. Bây giờ khách hàng toàn làm việc trên bàn nhậu. Không uống thì hỏng việc. Uống rồi thành quen, thành nghiện. Đàn ông phải thế. Biết đắng cay nhưng vẫn nếm, vẫn ham.

… Hút thuốc lá. Một trăm thằng đàn ông có tới chín chín thằng chẳng thể bỏ. Châm lửa rồi rít khói. Có khi ho đến lộn hết gan ruột ra ngoài nhưng vẫn hút. Thích cái cảm giác đê mê, âm ấm khi khói thuốc đi vào phổi. Vợ bảo: Anh bỏ thuốc đi không hại sức khỏe. Lão nghĩ, vợ lão không hiểu lão. Người ta có suy nghĩ, tính toán công việc quan trọng mới hút thuốc.

……

- Ông hút thuốc chứ-chủ quán mang bao thuốc đến.

Người đàn ông lặng lẽ gật đầu cảm ơn và châm thuốc hút. Lão đã mất cái đam mê với thuốc lâu rồi. Nhưng vào quán này thì lão vẫn hút. Đơn giản chỉ là muốn nhớ tới vợ lão. Muốn nghe một câu: "Anh đừng hút thuốc nữa, hại sức khỏe lắm!". Nghe trong tưởng tượng cũng thích.

Bữa cơm của lão lúc nào cũng đa dạng. Sơn hào hải vị không thiếu nhưng không bao giờ vắng nước mắm và ớt. Lão thích cái mặn mặn của nước mắm và cái cay đến chảy nước mắt của ớt. Quả ớt nhỏ xíu mà cũng khiến người ta chảy nước mắt… huống chi là con người có trái tim lớn gấp mấy lần trái ớt đỏ…

... Lão ngồi ngẫm nghĩ. Thế là cuộc đời lão, lão thích toàn thứ lạ nên thượng đế cũng ban cho đặc ân: biết toàn vị đắng cay chua chát… Giọt cà phê chảy, vô tình khiến giọt buồn cũng rơi theo quá khứ…

Sinh ra trong một gia đình có điều kiện, con đường của lão thời trẻ vốn đã được trải thảm đỏ. Ba mươi tuổi đã có công ty riêng. Lão yêu một cô giáo cấp hai của huyện. Tình yêu ấy cho ra đời hai cậu con trai kháu khỉnh. Ai cũng bảo như tranh vẽ, chỉ có điều sức khỏe của chúng đem cho hai vợ chồng bao nhiêu vất vả. Nay ốm mai đau. Thằng lớn vừa khỏi ho hen cò cử thì thằng nhỏ lại bệnh đường ruột. Người cha cảm nhận một điều hai thằng con chỉ biết thi nhau trong thành tích ốm đau. Vợ lão, không phải là người phụ nữ mạnh mẽ. Dù chăm con tận tình nhưng kết quả không tốt cũng đâm nản, gánh nặng đặt lên vai kẻ làm chồng. Chán chường. Lão thích chìm mình trong rượu. Có khi đi làm về chân nam đá chân xiêu và mơ hồ nghe thấy những lời rền rĩ của vợ: "Anh sống chỉ biết đến ma men thôi à? Còn lũ con của anh, anh không muốn nuôi thì giết hết chúng đi cho rồi. Chồng với con, có cũng như không". Nói thế chứ lão biết vợ lão thương hai đứa con lắm. Thương đến nỗi ngay cả tình yêu dành cho chồng cũng biến thành tình thương dành cho con. Đôi khi giữa đêm muốn ôm một cái vợ cũng gắt: "Anh yên lặng cho con nó ngủ". Nhiều lúc thấy cô đơn lạ! Dù có chìm mình trong men rượu cay xè, nói chuyện ồn ào cùng mấy ông bạn trên bàn nhậu vẫn không xua tan nổi nỗi cô đơn, thiếu thốn tầm thường của một thằng đàn ông. Tự nhiên thấy thèm… Thèm một cái mà nói ra thấy ngượng, thấy nhục với lương tâm… thèm đàn bà!

Con có khóc thì mẹ mới cho bú. Mấy nhân viên ruột của lão bảo vậy. Họ bày cho lão kế sách đi giải tỏa nỗi buồn. Với cái ví của lão thì chuyện đó đơn giản. Nhưng lão từ chối. Lão không kiếm tìm ai. Lão vẫn trong sạch. Nhưng người ta kiếm tìm lão. Dù vô tình hay cố ý, lão cũng là thằng bẩn thỉu. Cô nhân viên cùng công ty mới bỏ chồng đã khôn khéo đưa ông sếp cô đơn của mình vào cuộc tình thứ thứ hai trong đời. Một cuộc tình mà tình yêu thì ít, tình dục thì nhiều. Đôi khi chán. Nhưng không từ bỏ. Dù sao đấy cũng là một điệu nhạc của cuộc sống, dẫu không ra gì nhưng không nghe cũng thấy buồn. Mặc cho số phận. Đàn ông thằng nào chẳng thế! Lão nghĩ vậy… Huống chi, lão vẫn cố gắng lo cho gia đình như trước. Từ khi có bồ, người đàn ông không còn về nhà trong say xỉn. Khi nào say lão về nhà người tình. Ít ra cũng có khăn nóng, có nước chanh, có những lời ngọt như được tẩm đường: "Anh hãy ngủ một giấc cho tỉnh đi. Khổ thân quá. Không uống được mà cứ bị ép. Để em bóp đầu cho anh nhé!". Lão nhắm mắt nghĩ, thế này thì dù có bị đày xuống địa ngục cũng cảm thấy sung sướng. Đàn bà sao mỗi người một khác thế nhỉ? Ước gì bàn tay dịu dàng, lời nói ngọt ngào ấy là của vợ mình…

Hàng tháng, lương vẫn mang về đều đều nộp vợ còn lậu thì cho cô bồ-Cái thời ấy lương có là gì so với lậu. Ma nào mà biết. Thế mà giác quan của người phụ nữ vẫn tinh hơn ma. Chẳng hiểu sao vợ lão đánh hơi thấy. Thế là lanh tanh bành. Gia đình họp hành. Các cô dì chú bác kéo về đông đủ. Lão im lặng nghe những “bài ca tổ quốc”. Mỗi cái miệng một bài. Cũng qua thôi vì nhân viên của lão bảo: làm sếp có bồ là chuyện thường tình… Họ bắt lão hứa, lão cũng hứa. Hứa và làm là một chuyện…

Đàn ông- tự làm tự chịu

Quên mất vợ và con mình, lão sống với cái tình của riêng lão. Đôi khi có day dứt, có xấu hổ với vợ con nhưng đã đi đường cao tốc rồi, giờ dừng lại cũng khó. Thời gian trôi, ngoảnh lại mọi thứ đã đổi khác. Bao nhiêu năm rồi, lão cũng không để ý. Chỉ biết bây giờ con lão hai thằng đã học đại học, trên mái đầu của vợ lão đã điểm hai màu tóc. Giật mình. Sao mà chạy trốn lâu thế! Đến tuổi về hưu, như những người đàn ông chân chính sau một thời trăng gió, như một đại gia đến thời khánh kiệt không bao nổi tình nhân… lão trở về với vợ và con, lo cho chúng như một người cha mẫu mực. Vợ lão đối xử với lão vẫn tốt. Ghen tuông nhưng vẫn thứ tha. Cái tình già chỉ thương nhiều mà yêu ít. Tôn trọng hơn là đam mê… Người ta bảo, gia đình lão hạnh phúc, mẫu mực. Lão gật đầu, không ý kiến.

Giờ còn ham hố gì đâu. Chỉ mong con nó ra trường, vay mượn xin cho nó công việc. Lương hưu của hai vợ chồng chẳng được bao nhiêu. Hai thằng con học đại học cũng vừa đủ. Đùng một cái đứa lớn ra trường mang cái án nợ vài môn. Nó về nhà ấp úng hỏi vợ chồng lão: "Nhà mình có ai trước đây bị bệnh mất trí không bố mẹ?" Vợ chồng lão ngẩn người hỏi con: sao lại hỏi thế? Mãi nó mới dám nói: "Dạo này con mất đồ đạc, hay quên mà không sao nhớ nổi. Đi khám bác sĩ bảo có biểu hiện của bệnh mất trí, nhưng ở giai đoạn đầu". Bảo sao quần áo mua bao nhiêu cũng thấy con kêu không đủ mặc. Điện thoại ví tiền thì mất liên tục. Hai anh em ở với nhau mà toàn thấy thằng em chê thằng anh lười, bẩn. Hai thân già ngớ người ra. Đưa con đi khám xét lại cứ ngỡ như tất cả trời đất sụp xuống chân. Bủn rủn, chỉ muốn ngã một cái để mình bất tỉnh.

Thằng con được đưa về nhà để hai kẻ già chăm sóc. Nó chẳng làm được gì. Cứ mở mắt là ôm quyển sách. Cũng chẳng hiểu là nó đọc gì nữa. Hôm nào nó cũng chỉ đọc một quyển. Vợ lão, người đàn bà tận tụy với con, dồn hết hy vọng vào con, sẵn sàng vay mượn cho con… giờ gục ngã. Như một người đã đi hết sức lực giờ không thể đi nổi. Vợ lão chỉ biết ngồi một chỗ rên rỉ: "Sao số tôi lại khổ thế này. Biết thế tao giết hết chúng bay đi. Giết hết… rồi tao cũng chết quách cho nó hết khổ… chỉ có chết mới hết khổ." Căn bệnh của đứa con đã sinh ra căn bệnh của người mẹ. Vợ lão không đủ tỉnh táo để làm gì cả. Đêm đêm bà không ngủ cứ sờ mặt lão mà rên. Có đêm lại đi đi lại lại trong căn nhà như một bóng ma. Nhìn thấy lão, bà chỉ gầm rít: Tất cả là tại ông. Nếu ông không bỏ mẹ con tôi đi theo con đĩ ấy thì đâu đến nỗi này. Lúc ấy, lão chỉ thấy sống mũi cay, cổ họng nghẹn và đầu lưỡi đắng.

Đàn ông- tự làm tự chịu

Xem thêm: 10 kiểu đàn ông nên tránh càng xa càng tốt

Mọi việc trong gia đình đều đổ lên vai lão. Từ chợ búa, cơm nước, chăm sóc vợ và đứa con bị lãng quên đến việc lo tiền ăn học cho thằng út trên Hà Nội. Tất cả… đặt lên đôi vai của người đàn ông hai thứ tóc. Nhọc nhằn, suy nghĩ khiến trên mái đầu màu trắng dần thắng thế. Mấy chục năm tóc xanh chỉ dành cho vài năm đầu bạc...

Vợ lão, giờ chỉ dành cho lão ánh mắt căm thù, khinh bỉ. Lão sống bằng tất cả những hối hận, tất tả những tình thương còn lại cho vợ và con. Giờ mới hiểu, so với đôi vai lực lưỡng của người đàn ông thì đôi vai nhỏ bé của người phụ nữ mới vất vả, nặng nhọc thế nào! Vợ lão đòi về quê ngoại sống và chết luôn ở quê. Mọi lời khuyên đều vô ích. Mọi níu kéo của lão đều vô tác dụng. Lão ở lại cái thành phố với những lo toan cho cái gia đình bé nhỏ. Khi tiền hết, mọi thứ đều trở thành một dấu hỏi lớn! Chưa bao giờ thằng đàn ông trong lão lại thèm sự sẻ chia, thèm một chỗ dựa như bây giờ. Chưa bao giờ lão lại nếm vị đắng như cái đắng của cuộc sống đến thế!

************************

- Tết nhất đến nơi rồi, cái gì cũng đắt đỏ. Vợ chồng mày đã sắm sửa gì chưa?

- Cũng được một ít. Chủ yếu là mình làm chứ ông xã có biết mua sắm gì đâu!

Tiếng nói chuyện của hai cô gái bàn bên cạnh như đánh thức dòng suy nghĩ của lão. Thế là lại sắp đến Tết. Bỗng thấy tủi thân như một đứa trẻ. Không có vợ bên cạnh, cái Tết lão lo cho hai đứa con sẽ thế nào nhỉ?... Đưa tách cà phê lên miệng uống. Đắng chát. Lão nhớ lại lời của bố lão: Đàn ông sinh ra phải biết nếm những vị đắng. Sau này lớn lên mới đủ can đảm để sống. Đủ can đảm làm ra cái đắng và chịu đựng những đắng cay. Giờ thì lão hiểu, vị của cuộc đời là vị đắng nhất. Chỉ đàn ông mới đủ sức để nếm cái vị ấy…

… Cà phê thấm lưỡi, từ từ chảy vị đắng vào cổ họng… Ngoài đường những ánh đèn đang cố sức tỏa cái sáng của mình. Mọi người rộn ràng cùng nhau đi sắm Tết. Lão ngồi lại một mình trong cái đắng của cà phê, cái lạnh của cô đơn và cái ảo mờ của khói thuốc.

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %16 %633 %2016 %21:%05