%AM, %04 %041 %2014 %07:%07

Bạn có biết: Không phải ai sinh con cũng được làm mẹ

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Cho mẹ vẫn được xưng mẹ với con được không dù mẹ thấy mình thật chẳng xứng đáng. 2 năm trước đây, có một cô gái đã phát khóc khi cầm trên tay tấm hình siêu âm chỉ có một chấm tròn nhỏ xinh, đó là những giọt nước mắt vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Đó là ngày đầu tiên mẹ biết đến con, biết con đã tới với cuộc đời mẹ.

Con trai thân yêu.

Cho mẹ vẫn được xưng mẹ với con được không dù mẹ thấy mình thật chẳng xứng đáng. 2 năm trước đây, có một cô gái đã phát khóc khi cầm trên tay tấm hình siêu âm chỉ có một chấm tròn nhỏ xinh, đó là những giọt nước mắt vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Đó là ngày đầu tiên mẹ biết đến con, biết con đã tới với cuộc đời mẹ.

Mẹ báo tin này cho ba con, những mong sẽ có 1 đám cưới, và con được chào đời trong tình yêu thương của cha mẹ. Vậy mà hình như ba không vui lắm thì phải. Ba bảo cả hai đứa đều đang là sinh viên, cuộc sống khó khăn, nếu sinh con thì việc học hành dang dở mà ông bà không đồng ý đám cưới, ba mẹ sẽ lấy gì nuôi nấng con. Ba khuyên mẹ hay phá bỏ con. Mẹ thất vọng và đau đớn lắm, mẹ sợ phải bỏ con nhưng mẹ cũng biết một mình mình không thể nuôi được con, vì chính bản thân mẹ cũng đang phải ăn bám ông bà ngoại.

Con trai ơi, trải qua nhiều đêm thức trắng, hôm ấy mẹ đã đến nói với ba con ạ. Mẹ nói mẹ không thể bỏ con được. Con là máu mủ ruột già của mẹ, là thiên thần ông trời ban cho mẹ chứ nào phải “tai nạn” gì đâu. Mẹ xin ba hay giữ con, rồi cả hai đứa hãy chịu vất vả, đi trông xe, bưng bê, rửa bát… hãy nuôi nấng con nên người. Nếu đã quyết tâm thì không việc gì là không làm được. Con nào có tội gì mà ba mẹ đang tâm phá bỏ. Ba mẹ đã cãi nhau đấy con ạ. Rồi ba rời xa mẹ. Ba bỏ đi đến một thành phố khác để lại mẹ một mình với con. Mẹ giữ con, là mẹ đã đúng phải không con?

9 tháng 10 ngày mẹ mang nặng đẻ đau là những tháng ngày thật đau đớn. Mẹ phải chịu đựng những cơn nghén hành hạ, phải đối mặt với những ánh mắt kỳ thị, dè bỉu của mọi người. Mẹ phải bảo lưu kết quả dù chỉ còn một kỳ học nữa mẹ sẽ lấy được tấm bằng đại học. Không có tiền, bị nhà chủ đuổi ra khỏi nhà, nhưng mẹ cũng chẳng dám về quê vì sợ ông ngoại, sợ bà con làng xóm.  Mẹ ôm bụng bầu đến nhà một người bạn, nhưng nào có được lâu, mẹ phải xin rửa bát cho một hàng ăn để tiếp tục cuộc sống của hai mẹ con. Ngày sinh con, một mình mẹ ôm quần áo đến bệnh viện, không có tiền, may còn có cô bạn mẹ ở nhờ đi thi về ghé vào mang cho mẹ ổ bánh mì. Cô ấy khuyên mẹ nên mang con đến trại trẻ mồ côi nếu không muốn hai mẹ con ôm nhau chết vì đói. Mẹ òa khóc, mẹ nản lòng, mẹ mệt mỏi và mẹ đã bỏ cuộc… Mẹ đã bỏ con lại bệnh viện và trốn đi.

Con thân yêu. Thấm thoắt đã 2 năm cái ngày định mệnh ấy. Không biết giờ này con như thế nào, mẹ tin rằng con vẫn sống và khỏe mạnh. Nhưng lòng mẹ thì không có phút nào được bình yên. Mẹ đã quay trở lại bệnh viện ấy, dò hỏi tin tức và biết rằng con được các bác sĩ, y tá ở đây nuôi một thời gian rồi họ đã đem con cho một gia đình tử tế. Nhưng mẹ không hỏi được cụ thể là gia đình nào. Xã hội chỉ biết đến những đứa trẻ mồ côi, chỉ biết đến những người cha người mẹ nhận nuôi chúng chứ nào ai đã từng một lần nghĩ đến cảm xúc, đến câu chuyện phía sau đấy của những người mẹ như mẹ đây. Đã mang nặng đẻ đau sinh con ra rồi lại phải nhẫn tâm bỏ rơi con mình.

2 năm nay, mẹ đi học lại, ra trường và xin được một công việc để kiếm sống. Có một lần mẹ xem Tivi về một người phụ nữ nhặt ve chai tìm thấy một túi nilon bọc kín. Mở ra xem thì trong túi là một hài nhi kháu khỉnh, là con trai, nặng chừng hơn 3kg, đỏ hỏn nhưng đã tắt thở, bắt đầu lạnh toát. Đôi mắt mẹ đã nhòa đi, tay mẹ run rẩy. Mồ hôi trên trán mẹ vã ra như tắm, nước mắt mẹ chỉ trực trào. Tưởng tượng ra đứa trẻ khôi ngô, nằm gọn trong túi như đang ngủ, lại mang linh cảm của một người đã từng mang nặng đẻ đau, mẹ đoán, có lẽ nó cũng đã được cất đôi ba tiếng khóc chào cuộc đời hẩm hiu trước khi bị mẹ cha rũ bỏ. Mẹ nghĩ đến con… và mẹ lo sợ… Mẹ không dám nghĩ tiếp.

Mẹ đã sinh ra con nhưng mẹ lại đang tâm bỏ rơi con của mình, mẹ không bao giờ  xứng đáng được nhận một từ “Mẹ”. Có bao giờ tâm hồn bé bỏng của con sẽ quên đi những lỗi lầm của cha mẹ? Nhưng đến bây giờ nghĩ lại mẹ vẫn chưa có một lối thoát nào khác cho hoàn cảnh lúc ấy. Nếu mẹ giữ lại con, mẹ con mình sẽ sống tiếp thế nào khi trong túi không có một xu, không một người thân bên cạnh. Con được lớn lên bên mẹ nhưng con sẽ không được học hành đàng hoàng, sẽ không có tình yêu thương và dạy bảo từ người cha, sẽ bị bạn bè cười nhạo. Mẹ đau đớn khi phải xa con nhưng mẹ chấp nhận để cho con có một cuộc đời khác, êm ấm và hạnh phúc hơn. Mẹ nhớ con lắm mong con hãy hiểu cho mẹ, mẹ không còn cách nào khác đâu con? Con đừng trách mẹ mà tội nghiệp mẹ con nhé. Mẹ yêu con thật nhiều!

Tình Kòi

Chỉnh sửa lần cuối vào %AM, %09 %155 %2014 %09:%07