%AM, %10 %125 %2016 %09:%08

Chồng tôi xấu nhưng vẫn có phụ nữ quan tâm

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Người ta thường nói rằng, đàn bà thông minh sẽ chọn đàn ông xấu. Đơn giản là đàn ông xấu mới có thể ở bên cạnh mình trọn cuộc đời và khỏi lo bị người khác nhòm ngó. Nhưng với tôi thì chân lý này lại trở nên sai bét.

Chúng tôi yêu nhau từ những năm tháng là sinh viên. Tôi đẹp- rất nhiều người bảo thế! Anh là người đàn ông hơi cứng, vì anh hơn tuổi tôi. Anh hiền hiền, khờ khờ. Tôi biết, mình yêu anh không phải vì nhan sắc của anh mà đơn giản vì anh chân thành, thế giới của anh chỉ biết có tôi là phụ nữ.

Cuộc sống thật êm ả cho đến khi những đứa trẻ ra đời, nỗi lo về cơm áo gạo tiền đè nặng. Tôi trở nên nói nhiều hơn. Tôi bực bội vì cùng là đàn ông sao chồng mình lại kiếm ít tiền đến thế? Tôi cáu bẳn khi mọi việc nhà cửa, cha mẹ, con cái đều một mình vun vén lo toan. Cái đức tính hiền lành, thật thà của chồng trở thành khuyết điểm khiến cuộc sống gia đình bị chậm nhịp hơn rất nhiều so với sự phát triển của xã hội.

Vậy là chúng tôi mệt mỏi khi nhìn thấy nhau. Tôi bỏ mặc anh trong tầm quan tâm của mình. Chúng tôi chỉ cùng nhau thực hiện nghĩa vụ kiếm tiền và góp vào cái sự tồn tại chung của những người đang cùng sống. Đến cả nghĩa vụ chăn gối vợ chồng cũng chẳng còn đáng để ý. Người ta không thể động vào nhau khi mất hết đi những cảm hứng cần có của hai người khác giới. Vậy là, chiếc sofa cao cấp dần trở thành nơi anh ngủ. Tủ tài liệu là nơi anh đắm mình mỗi khi về nhà.

Chồng tôi xấu nhưng vẫn có phụ nữ quan tâm

Có người hỏi tôi làm vậy không sợ mất chồng sao? Tôi tự tin mà trả lời: “chồng tôi dẫu có bỏ mặc cả trăm năm trên cuộc đời này cũng không có gái theo”. Đơn giản là anh xấu, anh khờ và anh cổ điển. Có lẽ cũng chỉ có tôi mới chọn anh! Tôi bận rộn lao vào công việc, nhà cửa, con cái. Có những lúc cũng thấy xôn xao bởi tin nhắn của một người đàn ông nào đó: “Em có vất vả không? Anh thấy em gầy đi đấy!”. Đôi khi là những lời tán tỉnh ngọt ngào: “Gía trước kia người em chọn là tôi, cuộc sống của chúng ta sẽ hạnh phúc hơn nhiều”. Vậy đấy, ai bảo phụ nữ đã có chồng, có con thì không có đàn ông theo đuổi. Tất nhiên, chả bao giờ tôi nghĩ mình sẽ bước qua ranh giới để vượt rào với một người đàn ông nào.

Chồng tôi- anh vẫn vậy, lặng lẽ trong cuộc sống, trong gia đình. Lặng lẽ đến nỗi có lúc tôi giật mình, phải chăng hạnh phúc sẽ khó cứu vãn. Nếu khi bắt đầu, chúng tôi là những kẻ hành khất đi tìm tình yêu để thỏa nỗi đói khát của con tim, thì nay tình yêu lại trở thành địa ngục.

Tôi tắc quái. Mẹ chồng tôi vẫn bảo vậy. Thi thoảng tôi sẽ nghĩ ra trò chọc tức anh, nói đểu anh hay xem trộm điện thoại của anh. Không phải tôi quá quan tâm anh, chỉ là tôi muốn biết cuộc sống của một con người đơn điệu như anh liệu có gì mới không? Hôm ấy, anh say rượu về và nhanh chóng kiếm tìm cái sofa quen thuộc. Con trai mang điện thoại ra chơi điện tử. Như thường lệ tôi cũng ngó ngàng qua facebook. Hôm nay không thấy anh thoát tài khoản. Tôi tự nhiên xem trộm tin nhắn. Những tin nhắn tôi ước gì mình chưa từng đọc:

Chồng tôi xấu nhưng vẫn có phụ nữ quan tâm

- Anh đã ngủ chưa? Cuộc sống vẫn ổn chứ? Dạo này còn làm bạn với sofa không?

- Anh vẫn vậy. Quen rồi.

- Có nhớ Hải Phòng không? Nếu thực tại quá khó để tiếp tục anh hãy về đây. Anh biết là em vẫn luôn đợi anh mà!

- Anh sẽ suy nghĩ...

Có thể bạn quan tâm

Tôi lặng người, ngắm kỹ từng đường nét trên khuôn mặt anh. Trái tim thắt nghẹn khi nghĩ về tin nhắn này. Đã bao lâu tôi không nhìn anh đến thế? Trầm tĩnh, khổ đau đã hằn lên từng đường nét. Có sợi tóc bạc nhô ra trước trán. Hình như tôi đã không biết rằng tóc anh đã điểm sợi bạc. Chồng tôi xấu nhưng vẫn có người đàn bà quan tâm. Tôi biết, không phải anh trăng hoa. Chỉ là tôi đã đẩy anh đến tận cùng của cô đơn, tận cùng của bất mãn khiến anh thất vọng, lạc lõng và bất lực. Tôi cho rằng anh là người đàn ông không có giá trị nhưng trong mắt người khác anh vẫn là nỗi khát khao vô bờ. Đàn ông dẫu xấu thì vẫn có sức hút, có lẽ là đúng.

Nước mắt tôi rơi chạm vào khuôn mặt anh. Anh thảng thốt giật mình. Chúng tôi nhìn nhau trong im lặng. Đôi tay anh gạt đi những giọt nước mắt, càng gạt càng khiến tôi nức nở. Tôi hiểu rằng mình vẫn còn yêu lắm và cần lắm người đàn ông xấu xí ấy, người đàn ông chỉ thuộc về tôi. Lần này, tôi sẽ nắm chặt tay anh, không buông lơi, không từ bỏ. Bởi bài học nhói tim sẽ khiến tôi nhớ mãi- hạnh phúc một khi đã ra đi sẽ vĩnh viễn không quay đầu trở lại.

 

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %22 %607 %2016 %20:%11