%AM, %05 %750 %2015 %00:%11

Đôi khi để hạnh phúc, cần buông bỏ những thứ không vừa vặn với mình

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Nhưng, đưa tay sờ xuống bụng, cảm nhận được một hài nhi lớn dần trong cơ thể mình, Linh Đan gạt đi nước mắt, tự nhủ với bản thân mình: “Cứ cưới đã, tình yêu vẫn có thể đến sau hôn nhân”. Cũng phải, chỉ có cách đó mới khiến cô cảm thấy bớt đau khổ vì một cuộc hôn nhân đầy gượng ép đối với anh.

Đây là lần thứ hai Linh Đan tháo chiếc nhẫn cưới đã lồng vào ngón tay áp út của mình suốt 5 năm nay. Lần đầu là khi cô mang bầu, những ngón tay to ra, thâm xì, thô ráp.

- “Em có thai 3 tháng rồi” – Cô đưa tờ giấy siêu âm cho Hoàng, xoay xoay ly nước cam, mắt nhìn anh dò xét.

25 tuổi, đây là người đàn ông đầu tiên khiến cô thực sự cảm thấy rung động và muốn gắn bó cả cuộc đời. Cô cũng đã ở cái tuổi mà với một người con gái, đủ trải nghiệm, đủ chin chắn. Trong thâm tâm cô biết Hoàng là người đàn ông có trách nhiệm, có bản lĩnh, nhưng tình yêu anh dành cho cô dường như vẫn chưa đủ để sẵn sàng tiến tới một sự gắn bó lâu dài. Vì thế cô mới dùng “hạ sách” này để xúc tiến mối quan hệ vẫn cứ dậm chân tại chỗ của họ.

- “Ừ. Để anh về bảo bố mẹ thu xếp sang thưa chuyện, rồi thì chúng mình cưới” – Hoàng len lén một tiếng thở dài.

Thực ra hôm đó, Linh Đan đã khóc. Là một người đàn bà, ở cái tuổi cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, cô tất nhiên sẽ thấy bị tổn thương bởi người đàn ông là cha của con mình khi anh ta nói ra việc cưới xin như một sự “cực chẳng đã”. Nhưng, đưa tay sờ xuống bụng, cảm nhận được một hài nhi lớn dần trong cơ thể mình, Linh Đan gạt đi nước mắt, tự nhủ với bản thân mình: “Cứ cưới đã, tình yêu vẫn có thể đến sau hôn nhân”. Cũng phải, chỉ có cách đó mới khiến cô cảm thấy bớt đau khổ vì một cuộc hôn nhân đầy gượng ép đối với anh.

Ngày quan trọng nhất trong cuộc đời người con gái, Linh Đan cố nén mình trong chiếc váy cưới trắng đầy chật chội. Cô mỉm cười hạnh phúc khi Hoàng trao vào ngón tay áp út của mình chiếc nhẫn cưới. Dẫu rằng, chiếc nhẫn ấy hơi chật chội với sự thay đổi hàng ngày của người phụ nữ đang mang bầu. Dẫu rằng, chiếc váy cưới cô mặc dường như không thực sự vừa. Nó khó chịu, bức bối và chẳng hào nhoáng như người ta vẫn nghĩ. Nó hệt như cuộc hôn nhân này, dù rất mơ ước, nhưng Linh Đan hiểu rằng nó không thực sự vừa vặn với mình mà vẫn cố nhắm mắt đưa chân.

5 năm trôi qua, họ cứ đi bên đời nhau như thế. Cô đi bên mà chẳng thể nào chạm được vào trái tim của anh. Lần này, sau 5 năm, Linh Đan nhìn ngón tay áp út hằn lên một vệt tròn của chiếc nhẫn cưới rồi cười nhạt thếch. Cô tháo ra, đặt lên bàn, cùng một chiếc nhẫn khác giống hệt thế. Cô biết, cái ngày này cuối cùng cũng đến.

Linh Đan lấy chồng cũng như bao cô gái khác, cũng mộng mơ, ước ao và có quãng thời gian tràn ngập tình yêu thời son rỗi. Rồi chồng cô được đề đạt lên vị trí cao hơn trong công ty. Đấy là một niềm vui với cả gia đình. Khi đó, Linh Đan cũng hạ sinh cậu con trai đầu lòng. Mọi thứ dường như là một sự sắp xếp hoàn hảo.

Linh Đan nhìn mình trong gương sau lần sinh nở đầu tiên. Cô tự mỉm cười, mới sau 6 tháng, chế độ ăn và tập luyện hợp lý, cô đã lấy lại được vóc dáng thắt đáy lưng ong dáng nuột nà như trước khi mang bầu. Dẫu cô biết rõ chẳng thể nào lấy lại được nhan sắc của thời xuân sắc, bên trong cơ thể cũng thay đồi nhiều, nhưng so với những người phụ nữ thân hình sồ sề sau sinh, đó đã là cả một sự cố gắng lớn. Người ngoài thậm chí còn khen cô mặn mà hơn cả khi chưa chồng. Nhiều lần, bắt gặp ánh nhìn của những anh bạn đồng nghiệp, cô thoáng chút bối rối. Thế nhưng, trên đời làm gì có thứ gì trọn vẹn, kể cả những thứ bề ngoài tưởng chừng hoàn hảo…

Xem thêm: Lần đầu ra mắt, lý do khiến mẹ chàng chưa ưng.

5 năm rồi, Linh Đan luôn cảm thấy nụ hôn chào tạm biệt của chồng mỗi sáng sớm trước khi đi làm thật hờ hững. Bờ môi anh lạnh, nụ hôn như một cái chạm và ánh mắt hớt hải muốn nhanh để rời đi khiến trái tim cô đau. Mỗi đêm, anh không quay lưng lại phía cô nhưng cũng chẳng vòng tay ôm vợ, kể cả những ngày vừa cưới nhau. Thậm chí, gần 5 năm nay, Hoàng luôn đeo nhẫn cưới ở ngón tay áp út, nhưng là bên tay phải. Linh Đan luôn cố tìm mọi lời giải thích, cố tìm mọi lí lẽ để bao biện cho cảm giác của mình chỉ là sự giả dối. Rằng sau hôn nhân, tình cảm làm sao say đắm như khi còn yêu, cặp vợ chồng nào rồi cũng sẽ thế thôi.

Đôi khi để hạnh phúc, cần buông bỏ những thứ không vừa vặn với mình

Ảnh minh họa

Đã có đôi lần Linh Đan nghĩ về một cơn nổi điên lên, hoạch họe chồng về cái sự hờ hững ấy nhưng cô lại không có đủ can đảm. Cô sợ cái lời giải thích của anh còn làm cô đau hơn gấp bội. Vì thế, cô lặng lẽ tìm cách chăm sóc lại bản thân mình dẫu trái tim đã hằn lên một vài vết sẹo. Bởi vì, với người đàn bà, sống bên một người chồng chưa từng thực sự yêu mình, hoặc khi chồng đã chán nản mình, là một vết thương không thể lành.

3 tháng trước, trong lần giặt quần áo, cô thấy chiếc nhẫn cưới rơi ra từ túi quần của chồng trước khi cho vào máy giặt. Cô lặng lẽ cất chiếc nhẫn vào sâu trong ngăn tủ, và chờ đợi…. Nhưng gần 3 tháng qua đi, anh chưa từng một lần hốt hoảng về chiếc nhẫn đã mất trên ngón tay mình.

Trong một bữa tối nay, Linh Đan cố nuốt miếng cơm và nói bằng cái giọng bình thản:
- “Nhẫn cưới của anh đâu rồi?”

- “Nó rơi đâu rồi ấy…” – Hoàng nói, mắt vẫn không rời màn hình Tivi.

- “Lâu chưa anh?”

- “Không nhớ rõ nữa… Hình như hơn tháng”.

Linh Đan thấy tim mình đau nhói. Hoàng đã tháo chiếc nhẫn như tháo một thứ gông cùm mà cô tìm cách giữ anh trong suốt 5 năm nay. Cô trở về phòng ngủ, soi mình trong gương. Chỉ 3 tháng mà trông cô tiều tụy quá. Còn anh, chẳng bao giờ thấy sự khác lạ nơi cô, chẳng phải vì anh vô tâm, mà vì trong tim anh chưa từng thực sự có cô. Hoàng đã rời khỏi nhà tự lúc nào… Cô òa lên khóc, nước mắt rơi như chưa từng được khóc trong đời. Đến lúc này, cô chẳng thể lừa dối bản thân mình thêm nữa.

Bài viết liên quan: Phát sợ khi nghĩ đến cảnh chồng đi làm xa.

Linh Đan mở ngăn kéo đặt lên bàn chiếc nhẫn cưới của anh. Rồi từ từ tháo chiếc nhẫn trên tay mình. Tháo một chiếc nhẫn tròn 5 năm nằm trên ngón tay của mình cũng như bỏ một người đàn ông mình yêu tha thiết, 5 năm nghĩa vợ chồng, tất nhiên thấy lòng nặng nề. Nhưng, đeo một chiếc nhẫn mà ngay từ đầu đã quá chật với ngón tay, sống bên một người chồng không còn tình yêu chỉ càng lúc càng o bế đời cô lại trong đau khổ… Ai đó đã nói đúng, đôi khi, để có hạnh phúc, ta cần cam đảm buông bỏ những thứ chẳng vừa vặn với mình, bởi cuộc sống có những điều dù có cố gắng để đến thế nào để giành giật, thì rốt cục nó cũng chẳng bao giờ thuộc về ta.

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %05 %338 %2015 %14:%11