%AM, %13 %125 %2016 %09:%04

Hạnh phúc, sao thật quá mong manh!

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Rảnh rỗi lướt facebook xem qua những người có chung bạn bè, một nickname trưng ảnh đại diện là một bé trai giống chồng sắp cưới của tôi y đúc khiến tôi không khỏi tò mò. Vào xem trang cá nhân của người này tôi bàng hoàng khi phát hiện người yêu mình, người chưa từng kết hôn lại đã có một cậu con trai hai tuổi.

Bài viết liên quan:

Hạnh phúc, sao thật quá mong manh!

Một bức ảnh chụp anh, đứa bé và mẹ nó khiến tôi không cần phải nghi ngờ gì thêm. Tôi thấy như cả thế giới sụp đổ, trái tim đau thắt không nói nên lời. Cầm điện thoại muốn gọi ngay cho anh nhưng bàn tay tôi run rẩy, đầu óc hỗn loạn đến mức không thể thực hiện được cuộc gọi.

Tôi thẫn thờ nhìn bức ảnh một gia đình hạnh phúc trên màn hình máy tính. Sự thật là thế nào, tại sao một chuyện lớn như vậy mà tôi không hề hay biết? Trớ trêu thay khi chúng tôi còn vừa về nhà nhau ra mắt và chuẩn bị cho việc cưới xin.

Khi tôi hỏi, anh không phủ nhận và giải thích rằng đó là lỗi lầm trong quá khứ. Vì bất đắc dĩ anh mới phải giấu tôi chuyện có con, định sau này sẽ kể cho tôi nghe. Tôi tự hỏi sau này là bao giờ? Khi chúng tôi đã chính thức là vợ chồng anh mới nói để buộc tôi chấp nhận hay sao?

Sự thật như vậy nếu được nghe chính anh nói đã khó chấp nhận bao nhiêu thì khi tôi tự phát hiện ra còn ngang trái gấp ngàn lần. Người yêu của tôi, chồng sắp cưới của tôi lại có một đứa con riêng mà tôi không hề hay biết, chưa kể mối quan hệ của anh với mẹ đứa bé.

Tôi biết người yêu cũ của anh nhưng không phải cô gái này. Anh sử dụng tài khoản facebook không liên quan gì đến cô ấy. Có lẽ anh nghĩ như vậy sẽ không có mối liên hệ nào để tôi biết bí mật này nhưng đúng là cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Quả thực, nếu gặp chuyện trớ trêu trong đời tôi cũng không thể nghĩ là người sắp cùng tôi nên vợ nên chồng lại giấu tôi một đứa con riêng trong quá khứ. Mà cũng đâu hẳn là quá khứ, chỉ mới năm ngoái thôi, họ vẫn còn chụp ảnh với nhau như một gia đình thực sự.

Hạnh phúc, sao thật quá mong manh!

Anh thừa nhận, ba năm trước sau khi chia tay mối tình đầu anh đã qua lại với Vân Anh, một cô gái theo đuổi anh từ lâu. Theo lời anh nói, anh không hề có tình cảm với cô ấy mà chỉ tìm người “lấp chỗ trống”.

Anh kể luôn nhắc Vân Anh uống thuốc tránh thai nhưng dường như cô ấy cố tình muốn có đứa bé. Chính anh cũng rất sốc khi biết chuyện bởi việc học còn chưa xong và anh cũng không có ý định lấy người mình không yêu. Bố mẹ anh biết chuyện cũng một mực không chấp nhận vì nhiều lý do nên anh đã cương quyết bắt Vân Anh phá thai. Cô ấy không nói gì rồi lặng lẽ bỏ về quê.

Sau này anh mới biết cô ấy quyết định giữ đứa bé, sinh xong cô ấy liên lạc lại cho anh. Bức ảnh chụp chung mà tôi nhìn thấy là khi đứa bé tròn một tuổi, Vân Anh nài nỉ anh về chơi với con, ngoài ra không đòi hỏi trách nhiệm gì hơn ở anh. Dù cả hai đã nói chuyện rõ ràng nhưng có lẽ cô ấy vẫn hi vọng nhờ đứa bé có thể kéo anh về bên cô.

Sự thật là như vậy, tôi cũng nhận được cả sự xác nhận từ mẹ anh. Tôi gần như khủng hoảng tinh thần khi biết ngọn nguồn sự việc mặc dù không lâm vào cảnh phải làm mẹ kế bất đắc dĩ, dù biết anh không phản bội tôi.

Thay vào đó, tôi được biết chồng sắp cưới của mình là một kẻ vô trách nhiệm, giọt máu của mình anh cũng có thể vứt bỏ. Đành rằng anh không yêu mẹ đứa bé nhưng nó đâu có tội lỗi gì. Cả với cô gái ấy nữa, đời người con gái quý giá coi như lỡ làng vì cái nhu cầu “lấp chỗ trống” của anh. Đành rằng cô ấy tự nguyện nhưng rõ ràng anh là kẻ lạm dụng, chơi đùa với tình cảm của người khác và tệ nhất là khi xảy ra hậu quả thì anh chối bỏ trách nhiệm, chỉ muốn tốt cho bản thân. Nếu như tôi không phát hiện ra anh cũng đặt tôi vào thế đã rồi và buộc phải chấp nhận quá khứ của anh. Chưa bao giờ tôi đau đớn và chán ghét anh đến thế. Người tôi yêu và muốn chung sống trọn đời rốt cuộc lại là người như vậy sao!

Chắc rằng Vân Anh sẽ nghĩ tôi là người may mắn có được hạnh phúc cô gái ấy mong đợi. Nhưng tôi chỉ thấy mình như kẻ thứ ba đã cướp đi tình yêu thương từ người cha của đứa bé kia. Tôi phải chấp nhận sự thật này như thế nào nếu không muốn con đường hôn nhân vừa bước đi đã tới ngưỡng vực thẳm? Hạnh phúc tưởng như chỉ ngay trong tầm với lại thật quá mong manh…

 

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %30 %448 %2016 %16:%11