%PM, %03 %723 %2016 %23:%05

Sở Khanh à! Goodbye!

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Tình yêu là một chuyến tàu du lịch, người ta chỉ lên để dạo chơi, tham quan để rồi tụt xuống và quên béng người bên cạnh. Trên chuyến tàu nghiệt ngã đó, mình đã gặp nhau để rồi em tiếc cả cuộc đời, vì em dại dột. Chỉ vì anh... Sở Khanh à!

Anh và em đến với nhau như hai cơn gió hoang dại. Anh- người bạn của chị cùng làm, mình quen biết nhau qua một buổi làm quen. Anh già. Già hơn em cả chục tuổi, chưa có gia đình. Em hỏi sao anh vẫn một mình. Câu trả lời đơn giản: “Vì anh còn mải mê công việc”. Lý do hay đấy, đàn ông mà, càng đam mê công việc càng hấp dẫn. Phụ nữ càng già càng mất giá, còn đàn ông càng già càng có sức hút. Đời vốn lạ thế! Thế nên em mới dễ bị mù quáng để bản thân cuốn vào một luồng gió lạ.

Thế giới của em là thế giới phủ toàn màu hồng. Nhưng anh đến mang theo cây vẽ làm cuộc đời em trở nên loang lổ. Quá nhiều màu phức tạp. Anh là dân du lịch, anh thích nay đây mai đó, thích đến những vùng đất lạ. Còn em thì như một vùng đất là, mới mẻ, non tơ. Vài cuộc nói chuyện, vài tin nhắn nhớ thương, vài cái nhìn đắm đuối, vậy mà em đã tưởng cả thế giới thuộc về mình. Em khờ!

Anh- người đàn ông hơn ba mươi biết trải, biết đời, biết thiêu đốt em bằng cái nhìn thèm khát và nói: “Chưa có người con gái nào làm anh nhung nhớ đến thế! Lúc nào anh cũng muốn ở bên em”. Em tin, em dại! Đúng hơn là trái tim em dại nên dễ khiến mình hạnh phúc trong bong bóng màu hồng anh thổi. Đôi tai con gái sao mà kém cỏi, chỉ mật ngọt vu vơ cũng khiến cho cái đầu quên đi lý trí!

Lần đầu tiên, anh đưa em vào biến cố cuộc đời, vào quỷ môn quan mang tên “nhà nghỉ”. Em sợ! Ai chả sợ mất đi thứ quý giá nhất, quý chả phải đối với bản thân con gái, mà chỉ tại đàn ông yêu thích tấm màng mong manh ấy. Tấm màng chỉ thuộc về con gái, ấy vậy mà nó lại trở thành vòng nguyệt quế cao quý của đàn ông. Và tất nhiên, anh đã chiến thắng khi giành được nó, đánh đổi là giọt nước mắt của em. Em xé toạc thế giới màu hồng để trần trụi thành đàn bà. Đàn bà một cách ngu ngốc.

Sở Khanh à! Goodbye!

Chia sẻ cho bạn những mẫu ghế phòng chờ hòa phát đẹp nhất hiện nay.

Nhớ không? Anh từng bảo, rồi mình cưới nhau. Em lo sợ với niềm tin mong manh. Rồi em có bầu. Em thông báo. Anh bảo không sao, mình cưới. Em hạnh phúc đi khoe mọi người. Còn anh.... biến mất. Những cuộc gọi thưa dần, lúc nào anh cũng nói anh bận, anh không có thời gian rời bàn làm việc, anh phải thay mặt công ty tham quan hội trường du lịch này nọ... Em hỏi: “thế còn con? Tính sao? Anh bỏ em à? Em sợ một mình phải đối mặt mọi thứ”. Anh lạnh nhạt trả lời “tùy em”.

Thế đấy, có những thứ tình yêu ảo ảnh, như một quả pháo hoa sáng choang rồi tắt vụt. Anh đã làm cái trò như bất kỳ tên sở khanh nào vẫn làm: chặn mọi tin nhắn, facebook... Anh như chưa từng xuất hiện trên thế giới, và chưa từng bước vào cuộc đời em. Sở Khanh! Em tự hỏi em yêu anh không? Không. Chỉ là cái tình tuổi trẻ nó nhiệt nồng phút chốc và giờ tắt lịm. Anh có thể đi. Cánh cửa hạnh phúc có thể sẽ khép lại với em lâu lắm, hoặc mãi chẳng bao giờ mở ra vì em đã có một vết xước, một đứa con.

Sở Khanh à! Đừng tưởng em sẽ bỏ đứa con này. Đừng tưởng em sẽ tủi nhục, đau khổ mà bỏ nó đi. Chỉ có những con ngựa hoang luôn đi tìm cỏ lạ như anh mới thích chơi trò chơi gieo giống và biến mất. Chẳng có lí do gì để một mầm sống phải ra đi. Em cũng chẳng cần phải cầu xin anh. Rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả. Mọi đắng cay sẽ qua đi, nhưng em sẽ không bao giờ vứt đi cái quyền làm mẹ của một người phụ nữ.
Chân trời còn xa và rộng lắm! Cứ đi thôi! Mình chẳng cần phải hận thù cho mệt mỏi. Rồi đứa trẻ sẽ được sinh ra và lớn lên, được yêu thương như bao người khác, rồi con lớn lên sẽ được học thế nào là yêu, là đẹp để chân thành và dám chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm. Goodbye Sở Khanh! Đi đi nhé, vì em không cần níu kéo đâu. Phụ nữ mà, việc gì phải yếu mềm, khốn khổ!

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %02 %699 %2016 %22:%12