%AM, %13 %125 %2016 %09:%07

Cho em nắm tay anh một lần

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Tôi đã là đàn bà. Là người đi qua mọi cung bậc của xác thịt. Vậy mà lại thấy thiếu vô cùng một cái nắm tay của người mình thương nhớ. Một cái nắm tay không đục màu, không ái ố, không dục vọng.

 “Hẹn gặp nơi xa xôi, một ngày có nắng mới

Những ưu tư trong em lại rồi sẽ qua

Hẹn gặp nơi mai sau chuyện mình sẽ rất mới

Đón em trong dòng người rạng ngời khi nhìn nhau”.

Tôi đã đi qua mọi giông ba thăng trầm. Đi qua mọi hạnh phúc và khổ đau. Đi qua mọi cung bậc của tình yêu, hân hoan của xác thịt nhưng ngẫm lại vẫn thèm một cái nắm tay thuần nguyên, chân chất. Cái nắm tay của anh, của thưở thiếu thời...

Cho em nắm tay anh một lần

Anh và tôi học cùng lớp, vậy mà thế giới của cả hai cách xa nhau lắm. Anh giỏi, là ngôi sao tỏa sáng trong lòng thầy cô, ước mơ của biết bao cô bạn, là nỗi thương vụng nhớ thầm trong tôi chôn giấu từ những năm học cấp ba. Cái tình yêu thời còn bọ xít, mỗi lần chạm mặt chỉ là ánh mắt nhìn nhau. Tôi ôm nỗi niềm của riêng mình. Anh cũng lặng im. Và thế, chúng tôi như hai đường thẳng song song. Đôi khi muốn bước lại gần để nói những điều mình vẫn nghĩ nhưng sợ thất bại vô cùng. Cuộc đời thì dài, ai mà biết mai sau ra sao?

Chúng tôi cùng đỗ đại học. Hai ngôi trường xa tít. Tất nhiên trường của anh vẫn luôn là dạng Vip. Tôi thu nhỏ tình yêu của mình bằng Facebook. Từng chặng đường anh đi, từng nấc thang anh thành công đều được tôi gom góp làm của cải cho riêng mình. Ra trường và thành công, mỗi người lại mỗi ngả. Không có thổ lộ, không có liên lạc, nhưng thổn thức khi nghĩ về đối phương.

Anh. Vẫn đi về trong những giấc mơ tôi, giản dị chân thành. Chàng trai đầu tiên tôi đồng ý yêu. Tôi mơ về anh !

Ngày đầu tiên tôi làm vợ. Tôi mơ về anh. Thế đấy. Phụ nữ có thể lấy một người nhưng vẫn mơ về một người. Mơ về một cái nắm tay bình dị đủ làm người ta xốn xang, run rẩy. Tình yêu không bao giờ nói...

Khi tôi đã làm mẹ của một đứa con, những giấc mơ ấy như đứa trẻ lạc lối, thi thoảng tìm về. Nó đánh thức một góc khuất trong tim để rồi thấy thèm, thấy tiếc. Sao lại bỏ qua một cơ hội, bỏ qua một câu nói để cứ phải nhớ thương một đời? Tôi đã là đàn bà. Là người đi qua mọi cung bậc của xác thịt. Vậy mà lại thấy thiếu vô cùng một cái nắm tay của người mình thương nhớ. Một cái nắm tay không đục màu, không ái ố, không dục vọng. Chỉ là nắm tay để thỏa giấc mơ của kẻ bần hàn trong tình yêu.

Cho em nắm tay anh một lần

Tình yêu không phải dang dở mới là đẹp. Có lẽ là cái thứ tình chưa bao giờ được sinh ra, là thứ tình đơn phương không bao giờ dám nói mới đủ đẹp và đủ đau.

10 năm ra trường chúng tôi gặp lại nhau. Lần đầu tiên đứng gần đến thế! Lần đầu tiên hình như cả hai cùng mạnh dạn:

  • Anh chưa lấy vợ à?
  • Chưa. Còn em lấy chồng rồi à?
  • Vâng.

Gì đó như vui mà lại như xót xa lạ. Dường như có một vách ngăn di động vô hình ở ngăn cách 2 chúng ta khiến cả hai không bao giờ còn cơ hội để lại gần với nhau. Trên sân khấu của trường hình như ai đó đang phát biểu. Dưới hàng ghế hội trường nhập khẩu Đức Khang, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Hơi thở của anh gần lạ. Cái hơi thở mà tôi vẫn mơ về đêm đêm và từng khao khát sẽ là của riêng mình. Trong bóng tối, tôi lấy can đảm: “Cho em nắm tay anh một lần nhé. Thể hiện tình đoàn kết” (thật chuối). Anh chủ động nắm lấy tay tôi. Đôi mắt cả hai nhìn nhau không nói. Bao năm nay ai mới là người im lặng hơn ai? Ai mới là người tiếc nuối đây? Bàn tay ấm áp. Luồng điện vẫn đủ mạnh như trong tưởng tượng. Có chút run rẩy, có chút loạn nhịp, có chút thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể. Thì ra, tình đầu sau bao nhiêu năm vẫn có thể khiến người ta nghẹt thở đến vậy!

Xem thêm:

TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI MÀU HỒNG ĐÚNG KHÔNG ANH?

SAU CHIA TAY, CHỈ GẶP NHAU ĐỂ "ĐÒI NỢ"

Chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau khi buổi gặp mặt kết thúc. Nhưng tôi biết, tất cả chỉ có thể dừng lại ở cái nắm tay thần thành ấy. Vì không có lý do gì để tôi làm vẩn đục anh. Chỉ có thể giữ lại cho mình chút kỷ niệm và nhung nhớ. Nếu bạn, bạn đang thầm yêu một ai đó, bạn đang ngại ngùng thì hãy mạnh mẽ lên! Trong tình yêu không có chuyện “cọc đi tìm trâu”. Chỉ cần chút chần chừ, chúng ta sẽ lỡ tích tắc có thể đến với nhau. Đừng để phải sống một đời chỉ để mơ về một cái cầm tay như tôi bạn nhé!

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %22 %437 %2016 %16:%11