%AM, %23 %125 %2016 %09:%07

Yêu anh bằng tình yêu của một con cua

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Con cua thì thường ngang ngạnh khi yêu, bất cần để chiếm giữ và cũng sẵn sàng dứt áo ra đi nếu biển tình toàn là đau khổ. Tình yêu của tôi là thế đấy!

Nói thế nào về cái tình này nhỉ? Chúng tôi không phải đến với nhau bằng tình yêu của những cô cậu sinh viên, không có buổi xem phim lãng mạn và cũng chẳng bao giờ cùng nhau đi hóng gió Hồ Tây. Tình yêu của chúng tôi là yêu nơi công sở, cảm hóa nhau giữa bộn bề công việc và đôi khi còn ghét bỏ nhau.

Anh- chàng trai hiền như đất- mọi người vẫn nói thế. Điều duy nhất anh nghĩ chỉ là làm việc và làm việc. Anh đẹp trai, có nụ cười hiền lành như Đường Tăng. Vậy mà chị em vẫn “xiêu lòng đổ dạ”. Những ngày đầu mới vào công ty, tôi và anh cùng một nhóm làm việc. Đứng trước tôi anh chỉ thao thao bất tuyệt hướng dẫn, đôi mắt của người đàn ông 30 tuổi chẳng có chút gợn đục nào với phụ nữ. Chính sự trong sáng này đã kích thích một “chiến mã bất kham” trong tôi muốn thử nghiệm, thách đố và mong chờ chiến thắng. Chiến thuật đơn giản vô cùng. Hễ có việc gì tôi lại lao vào hỏi anh, trêu chọc anh, tán chuyện với anh. Nếu anh bảo đúng tôi sẽ cãi là sai, nếu anh cười tôi sẽ làm anh phát tức, nếu anh đỏ mặt tôi sẽ lấn tới. Vậy thôi. Có lúc anh ghét tôi và có lúc tôi cũng ghét anh tệ!

Anh không phải người đàn ông đầu tiên mà tôi quen biết. Còn tôi thì cá, ngoài tôi ra chả có ai khiến anh thấy phiền đến vậy. Ai bảo trưởng thành thì không vụng dại trong tình yêu? Tôi chưa nói tôi yêu anh, nhưng đôi khi có sự cố va chạm, chỉ tay lướt nhẹ cánh tay cũng đủ nóng bừng từ mặt đến tai. Tất nhiên, mặt anh bao giờ chẳng đỏ hơn. Trêu anh như một thói quen để mỗi lần anh có nghỉ là tôi lại thấy thiếu vắng vô cùng. Mọi người bảo tôi trót “thương” anh. Ừ đúng! Thương thì thương, mặc kệ!

Yêu anh bằng tình yêu của một con cua

Có một chuyện trên đời hiếm gặp đó là anh ấy bị bố mẹ bắt về xem mặt. Tôi ngang ngạnh nhắn một cái tin: “Anh về làm gì. Có ma nó thích anh!”. Anh về, mất hút cả một tuần. Tôi buồn hụt hẫng. Hình như một thời gian nối tiếp anh bận rộn lắm, thi thoảng có những tin nhắn đáng ghét và anh cắm cúi nghiêm túc tí tách điện thoại trả lời. Tôi có cảm giác thất bại!

Tôi là một con cua- mọi người gọi thế vì theo cung mệnh quái quỷ gì đó người ta xếp tôi thành cự giải. Tận cùng trong tôi là thế giới cô đơn vậy mà chỉ một hạt cát như anh cũng đủ sức khuấy đảo thành giông bão.

Tôi là một con cua, ngang ngạnh yêu anh và cũng tận cùng đau khổ khi anh có thể sắp thuộc về một người con gái khác. Tôi hiên ngang lên skype nhắn hỏi anh:

  • Dạo này vui nhỉ? Có người yêu à!
  • Anh yêu cô ấy không?
  • Bình thường, em hỏi làm gì?
  • Sao thời đại này anh vẫn còn theo đuổi chuyện mai mối thế? Anh sợ ế à?
  • Ừ. Kệ anh. Em thích anh à mà hỏi?
  • Xời. Có ma điên nó thích nhà anh!

Thế đấy. Những cuộc nói chuyện đầy mùi thuốc súng. Tôi vùi mình trong thế giới đơn phương. Tôi căm ghét anh vì tôi yêu anh. Tôi hận thù anh vì anh không cảm nhận được tình cảm của tôi. Ừ tôi yêu đấy, nhưng sao tôi cứ phải là người nói ra? Anh cũng có người yêu rồi, tôi chôn vùi tất cả mọi ấp ủ, hy vọng. Tôi là tôi và anh là anh. Song song hai đoạn đường tình. Anh hạnh phúc còn tôi là kẻ cô đơn đi tìm hạnh phúc.

Ai cũng nhìn ra giọt buồn trong tôi, chỉ có anh nhơn nhơn với niềm vui của riêng mình. Anh quản lý vẫn ra sức bồi dưỡng bằng cách cho tôi vào nhóm của anh. Còn tôi thì cứ nhói đau khi nhìn thấy gương mặt đáng ghét ấy. Vậy là tôi quyết định ra đi. Tôi đi, bỏ mặc cái tình công sở dở dở ương ương, chẳng đến bến bờ. Tôi đi, để lãng quên một người cần nhớ.

Yêu anh bằng tình yêu của một con cua

Xem thêm:

Sắp xếp những tập tài liệu cuối cùng trong cuộc họp, anh giúp tôi thu dọn. Mặt tôi vẫn vậy, như đeo một tấn đá, chân luống cuống thế nào vấp ngay vào cái ghế hội trường Fami chết tiệt, đau đớn mà chả buồn kêu. Anh thản nhiên cùng nụ cười nhẹ tựa lông hồng khiến tôi chỉ muốn đá chết. Giọng anh cất lên dịu dàng hơn cả mức bình thường:

  • Làm sao mà em nghỉ đấy?
  • Chán làm!
  • Sao ngày vào anh không thấy em kêu chán nhỉ?
  • Làm lâu thấy chán.
  • Chán việc hay chán người. Mới làm có ba tháng đã chán à?
  • Ừ, chán cả người lẫn việc. Đi luôn cho đỡ bực.
  • Không lưu luyến gì à? Ai đó ngày ngày vẫn chát skype với em chẳng hạn.
  • Có thì ích gì. Giờ thiếu gì người chát với anh đâu?
  • Nhưng anh chỉ cần một người.
  • Chắc chẳng phải em.
  • Ừ. Là em.

Quỷ thần ơi! Anh đang nói cái gì vậy? Tôi choáng váng, tai ù đi, tim hình như bị rối nhịp. Còn anh- như một vị thần ánh sáng cứ nhìn thẳng vào tôi và nói:

  • Ở lại đi. Nếu em là một con cua ngang ngạnh sao không bất chấp tất cả để giữ anh? Sao không mạnh mẽ để nói những điều mình nghĩ. Ương bướng chọc giận anh mà không dám ương bướng để bộc lộ tình yêu của mình sao?
  • Ai nói với anh thế?
  • Ai chả biết cái rầu rĩ của em bấy lâu nay, ai chẳng biết em mấy lần thấy anh nói chuyện với cô gái khác rồi lủi thủi nghe bài “bụi bay vào măt”. Ai chả biết em viết bao nhiêu blog trên mạng. Anh đều biết hết. Ở lại nhé. Vì anh!

Tôi ôm tập tài liệu quay đi và chỉ thả lại một câu: “còn suy nghĩ”. Bỏ lại anh phía sau tôi tủm tỉm cười cười, rồi lại trào nước mắt. Ai đó chắc sẽ tưởng tôi mới điên tình. Mặc kệ. Có sao đâu- tôi là một con cua, ngang dọc thế nào chả được. Ngày mai tôi sẽ kiêu kỳ và nói với anh: Nể mặt anh, em ở lại!

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %22 %438 %2016 %16:%11