%AM, %04 %125 %2016 %09:%08

Cho em vượt rào, chị nhé!

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Đó là câu hỏi mà hai lần em đã hỏi tôi, và hai lần tôi đều băn khoăn ngần ngại. Ngần ngại để đến với em, ngần ngại bước qua cái ranh giới mà cả xã hội đều nhìn nó đầy khắc nghiệt. Liệu tôi có nên cùng em vượt rào không đây?

Chúng tôi là hai đồng nghiệp cùng một công ty. Tôi hơn em hai tuổi. Tất nhiên cả hai đều là những người độc thân. Con gái 27 tuổi chưa chồng như tôi thường bị mọi người gắn cho cái mác “gái già, gái ế”. Với tôi một người con trai 25 tuổi như em chỉ như một cậu bé, một người em trai. Tôi đã từng thề mình không bao giờ yêu người kém tuổi, vì điều đó thật khó chấp nhận. Nhưng có lẽ do duyên số, em đã làm đảo lộn tất cả- chàng trai văn phòng ạ.

Dù cho mọi người đều gọi tôi là chị thì em vẫn nói trống không. Giữa hai ta như những người bằng tuổi, như những người thân thiết. Đơn giản, em toàn gọi thẳng tên tôi.

Em nhìn tôi không như đôi mắt của những người em nhìn chị. Em thiêu đốt tôi bằng ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ. Ánh mắt mà tôi cảm giác như lúc nào cũng muốn “ăn tươi nuốt sống”, muốn giữ chặt và giam cầm. Có lần tôi nói đùa:

- “Sao em nhìn chị cứ có phần nguy hiểm thế nhỉ?”.

Em hỏi:

 - Nguy hiểm thế nào?

 - Là hơi lưu manh đấy.

 - Thì nó vốn lưu manh mà!

Cho em vượt rào, chị nhé!

Em quan tâm đến tôi, giúp đỡ tôi từ những việc nhỏ nhất. Em sẵn sàng đến đón tôi đi làm những ngày trời mưa. Em mua thuốc khi tôi bị cảm, sáng sáng em mua đồ ăn để trên bàn làm việc... Em làm tất cả khiến tôi cảm thấy mình trở thành cô bé mới lớn. Ngại ngùng, lo sợ, tôi trốn tránh, em truy đuổi.

Ngày ấy công ty tổ chức đi du lịch. Sau khi uống rượu say cùng mọi người em tìm tôi. Chúng tôi ngồi trước biển lộng gió. Đôi mắt em thu cả những lặng lẽ, sâu kín của biển trời. Tình cờ nắm chặt tay tôi rồi nói:

- Tôi đã rất nhớ khi những ngày chị trốn tránh đấy.

- Nhớ chị làm gì. Có rất nhiều người có thể khiến em nhớ. Chị cũng có người để nhớ rồi. Tuổi của em không hợp với chị đâu, em còn trẻ...

Em ghét sự trốn tránh của tôi. Ghét tôi tỏ vẻ người lớn trước mặt em. Ghét ngụy biện. Và em trừng phạt bằng cách bất ngờ cắn chặt tôi, lôi kéo tôi vào nụ hôn mà kẻ ngu ngơ như tôi chẳng biết trong tình huống này phải làm gì. Mặc kệ, cứ theo sự dẫn dắt của em. Nụ hôn trộn hòa hương nồng của rượu, đột ngột và lâng lâng. Em chân thành nhìn tôi mà nói:

 - Cho em vượt rào chị nhé!

Lần đầu tiên xưng “em”. Tiếng em lại làm tôi chết lặng. Giữa biển đêm đen, em đề nghị cái chuyện đó, cái chuyện tôi nghĩ chỉ có những người say mới có thể nói ra.

 - Giữa chúng ta chưa đủ để đề nghị làm chuyện đó đâu. Em say rồi.

Em cười bí hiểm:

 - Chuyện gì? Tôi không say. Tôi muốn phá bỏ cái giới hạn để đến với chị. Tuổi tác là cái quái gì khi người ta chỉ nghĩ tới chuyện yêu một người. Tại sao chị né tránh khi chính chị cũng thầm nhớ thương, cũng mong đợi khi những ngày tôi không đi làm. Tôi muốn vượt rào để đến với em để được yêu một cách công bằng như bất kỳ người đàn ông nào khác.

Em khiến tôi xúc động. Khiến tôi thấy mình không còn là bà cô già, chỉ là người con gái được yêu và cần yêu. Nghĩ đến câu hỏi của em tôi thấy thật buồn cười và thầm nghĩ “vậy thì cứ vượt rào” đi. Tất nhiên tôi sẽ không nói câu đó. Tôi là phụ nữ mà. Tôi vẫn đà điểu và chạy trốn.

Cho em vượt rào, chị nhé!

Buổi chiều cuối cùng du ngoạn trên biển, đoàn thăm quan quyết định đổi gió bằng việc đi ca nô. Tôi và em trở thành hai người cùng một đội. Không biết ai đã ác ý làm điều này. Quả là trốn tình thì tình theo. Tôi yêu biển vô cùng, khi ngồi trên chiếc ca nô với một người đàn ông có tay lái cừ khôi như em thì khó mà chê trách điều gì. Chỉ là tốc độ mà em đi quá lớn khiến cho một người bất cẩn như tôi vô tình rơi xuống nước. Ước gì có có cái phao, nhưng sự thật thì không có gì. Chỉ có những luồng nước mặn tràn vào bụng và khó thở. Tôi biết mình có thể chết, chết khi chưa kịp nói lời yêu em. Xin lỗi!

Mọi thứ mờ nhạt, tôi gắng gượng mở cặp mắt nặng nề, ngực tức vô cùng. Muốn cho cho mọi thứ trong phổi đi ra, nhưng miệng bị chặn lại. Mở mắt. Là em. Người đàn ông đang dính chặt đôi môi của mình vào môi của tôi. Tôi ú ớ gọi. Em lo lắng đến phát điên:

 - Có làm sao không? Em tỉnh chưa? Nói cho tôi biết em còn sống phải không?

Ồ. Là “em” cơ đấy. Sao sau khi sống lại tôi lại biến thành “em” của ai đó nhỉ. Ai đó vẫn tiếp tục dồn dập hỏi mà không hề biết đôi tay mình đang đặt lên ngực – nơi kín đáo của người khác. Tôi ngại ngùng chỉ vào đôi tay rắn chắc đang dùng lực ấy:

- Cứ bỏ tay ra rồi nói chuyện.

Em gào ầm lên:

- Bỏ tay làm gì? Chuyện đó quan trọng à? Em vừa suýt chết đấy. Sao có mỗi việc ngồi sau mà cũng ngã được? Em chết thì tôi biết làm sao?

Đột ngột người đàn ông thao thao bất tuyệt như nhớ ra điều gì, nhìn xuống bàn tay- nơi mình đang để. Như điện giật, nhanh chóng thu hồi rồi nhìn thẳng vào tôi, giọng đầy kìm nén.

 - Đồ ngốc, cho tôi vượt rào đi.

Lại nữa rồi, đàn ông mà, đụng chạm là dễ mất suy nghĩ. Tôi nghĩ lần này chắc chàng muốn làm “chuyện đó” thật rồi. Bàn tay khi nãy đúng là không yên phận. Thoáng nghĩ người con trai ấy vừa làm bay đi lớp son môi đang gây bão hiện nay tôi thấy mặt mình như bị thiêu đốt. Đang định mắng um lên thì chàng tiếp tục:

 - Cho tôi vượt rào đi. Vượt qua những bấn loạn trong lòng em để được yêu em và bảo vệ em. Vừa rồi em đã làm tôi suýt ngừng thở vì lo lắng đấy.

Nhìn vào đôi mắt đầy chân thành và nhiệt huyết của người cứu mình, người đàn ông mà tôi càng đuổi càng sẵn sàng đeo bám để che chở, yêu thương. Tôi đã nói: “Vậy anh cứ vượt rào đi. Hãy gánh trách nhiệm cho cả cuộc đời em nhé!”.

 Hình như có điệu nhạc đang khiến con tim muốn rộn ràng bước đến yêu thương!

Bài viết cùng chuyên mục : 

- Anh lính đảo ơi, tôi yêu anh vô cùng

Bi hài chuyện " Bác sĩ bảo cưới "

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %30 %449 %2016 %16:%11