%AM, %10 %750 %2014 %00:%07

Cảm ơn vì em đã gặp chị, “cây tầm gửi”!

Đánh giá bài này
(1 Bình chọn)

Khi mới đặt chân vào công ty, Nam đã chú ý đến chị: Một người con gái có vẻ ngoài chịu đựng và nhún nhường. Chị rất kì lạ. Chị không bao giờ phản ứng lại những gì mà người khác nói cả khi khen lẫn khi chê.

Mỗi khi chị buồn hoặc bị ai đó mắng, chị thường im lặng và lôi một quyển sổ nhỏ trong túi xách và lặng lẽ ngồi viết. Cuốn sổ ngày một dày lên mà chị vẫn như thế. Nam rất tò mò muốn biết chị viết gì. Nhưng không thể. Vì chị cất rất kĩ và hình như đối với chị: Đó là một vật thiêng liêng.

Với Nam, một thằng chẳng học hành gì cao thì cuộc sống rất đơn giản: Cơm không phải lo, có bố mẹ nấu, có bao nhiêu tiền nướng vào các cuộc đi chơi. Nam không phải là một thằng hư hỏng nhưng Nam cũng không muốn phí sức vào làm những công việc gì lớn lao cả như học hành, hay làm việc nghiêm túc. Nam đi làm nhập liệu cho công ty của chú vì bố bắt ép. Nam định bỏ mấy lần nhưng lại bị bắt đi làm lại. Tối đi chơi đến 2 giờ đêm lang thang các quán xá, hoặc đi vũ trường nhảy, đánh điện tử  đến tận sáng, ngủ một chút rồi đi làm. Lịch của Nam như thế. Với Nam,  thái độ  nhịn nhường và thu mình của chị là không thể hiểu được. Đã là con người phải có tính cách, phải biết thể hiện mình. Người như chị thường hay dựa dẫm vào ý kiến của người khác lắm,  kiểu như “một cây tầm gửi” vậy, Nam nghĩ thế.

Bài viết hay: Đôi khi để hạnh phúc, cần buông bỏ những thứ không vừa vặn với mình.

Cảm ơn vì em đã gặp chị, “cây tầm gửi”!

Một hôm vào ngày chủ nhật, Nam phóng xe qua Bờ Hồ suýt đâm vào một người đi lơ ngơ sang đường. Bực quá, Nam quát lên:

-  Đi đứng thế à?

Hóa ra  đó là chị, “cây tầm gửi”. Chị thẫn thờ đi sang đường. Nam nghĩ thầm: Vẫn cái tính cách đó. Lặng lẽ và mơ hồ. Ở cơ quan đã thế,  ra đường còn thế nữa. Nhưng Nam vẫn dừng lại, đưa “tầm gửi” sang một quán nước ven đường. Tự dưng thấy “tầm gửi” rơm rớm nước mắt, Nam chợt thấy muốn hỏi han:

- Chị sao thế?

Nhưng “cây tầm gửi” không trả lời mà vội vàng nói vài câu xin lỗi rồi đi vào thư viện vì bận tìm tài liệu cho một bài thi gì đó. Nam cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà phóng xe đi. Mai đi làm gặp nhau vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra.

Sau một tháng, Nam bị phân công làm công việc mới. “Cây tầm gửi” sẽ dạy cho Nam và Nam sẽ giúp việc cho chị.

-  Làm giúp việc cho cây tầm gửi à? Sao thế được. Cây tầm gửi biết gì mà dạy cho người khác? Hô hô – Nam quay sang cười với một  bạn cùng công ty.

Chị giật mình. Ánh mắt ánh lên một sự giận dữ. Nhưng lại như thường, chị im lặng. Nam hơi giật mình, thấy hơi ngại. Nhưng cậu lại tặc lưỡi: Cây tầm gửi ý mà, không việc gì đâu.

Nam bật nhạc Dance thật to và mọi người quay ra trêu trọc Nam:

- Nam hôm nay yêu đời thế?

Nam cười cười:

- Hi hi. Em chỉ thấy mỗi loại nhạc này hay thôi. Còn các loại khác thì vất đi. Không tạo cảm hứng gì cả

 “ Cây tầm gửi” không nói gì cả, lại lặng lẽ mang giấy bút ra ghi vào sổ.

- Nói xấu mình đây? Nam thầm nghĩ. Có ngày mình sẽ xem chị này viết gì mà viết lắm thế. Có gì phản ứng luôn. Cứ cái kiểu ghi chép đó. Ghét thật!

Chị bảo Nam đánh tên các bức ảnh theo số thứ tự 1, 2, 3 để dễ theo dõi và nhìn cho khoa học, Nam đánh linh tinh. Nam bảo: “ Em có khả năng nhớ được”. Chị bảo Nam rút tít bài cho ngắn gọn lại, Nam bảo: ”Em đọc thấy hiểu là được rồi”. Chị bảo gì, Nam đều cãi lại hoặc làm ngược lại. Nhưng chị không nản chí. Chị nhắc Nam rất nhiều lần. Có hôm chị nói Nam không nghe, chị rơm rớm nước mắt và lại bắt đầu im lặng. Nam thấy mình hơi quá đáng đành làm theo. Dần dần Nam làm theo chị lúc nào không hay. Đôi lúc, Nam cũng nhận ra, chị không nhún nhường và lặng lẽ như cách chị vẫn thể hiện với mọi người. Nam bắt đầu chú ý hơn đến chị nhiều hơn.

Cảm ơn vì em đã gặp chị, “cây tầm gửi”!

Làm việc được 2 tháng, Nam bắt đầu hay nói chuyện với chị. Nam phát hiện ra rất nhiều điểm trong tính cách mà chị không thể hiện ra trong môi trường công sở. Một hôm Nam gửi cho chị  bài “ Nếu em buồn” của Hồ Quỳnh Hương với câu nhắn: “Giống chị lắm. Nghe đi”. Từ lần đó, chị rất hay nghe bài này, và không còn nhìn Nam với ánh mắt xa lạ. Nam cũng không quá quan tâm đến điều đó, vì con gái là phạm trù mà Nam chỉ trêu đùa mà thôi.

Xem thêm: Hạnh phúc là gì...hả mẹ.

Bố bắt Nam ôn thi đại học, sau 2 năm bỏ bẵng. “Mày cũng phải nghĩ đến một cái gì lớn lao chứ. Cứ tầm gửi mãi vào bố mẹ thế à?” Nam giật mình. Cái từ “tầm gửi” nói với người khác thì dễ nhưng người khác nói với mình sao khó nghe thế chứ. Nam định phản kháng nhưng lại thôi. “Bố luôn là đúng nhất trong nhà. Cãi lại không ăn thua”.

Nam nghỉ làm không còn gặp lại chị nữa. Vào các buổi chiều Nam ôm cặp đi “ôn thi” trên thư viện Quốc Gia. Trưa bố đèo Nam đi và chiều bố đến đèo về. Bố làm như vậy để kiểm soát Nam. Nhưng mà kiểm soát làm sao được cơ chứ. Nam làm gì bố đâu biết. Nam đến đó chỉ để đọc truyện kiếm hiệp mà thôi.

Bỗng một hôm Nam gặp chị trên thư viện. Chị bảo chị đã xin làm việc vào các buổi sáng. Chị đi học cao học để thực hiện ước mơ làm cô giáo từ ngày bé của mình. Chiều chị lên thư viện tìm tài liệu.

Có hôm Nam bị bắt vì quên không mang thẻ, chị đã mượn truyện “Thần điều đại hiệp” cho Nam đọc bằng thẻ của mình. Nam thấy chị gần gũi hơn hồi đi làm rất nhiều. Càng gặp nhau, Nam càng thấy chị có nhiều điều thú vị. Chị học văn, nên khi chị nói chuyện với Nam, Nam thấy rất cuốn hút. Chị chỉ cho Nam rất nhiều sách văn học, truyện hay trên thư viện để đọc. Thế là lúc chị làm bài tập, nghiên cứu tài liệu, Nam ngồi ôn bài hoặc đọc sách văn học. Thời gian trôi qua, Nam nhìn chị với một cái nhìn hoàn toàn mới. Chị dường như cuốn hút bởi cái bề ngoài có vẻ rất lặng lẽ và chịu đựng nhưng bên trong là cả một thế giới nội tâm phong phú và nhiều khao khát. Thời gian trôi qua làm cho tình cảm chị em thêm gắn bó.

"Quảng cáo chút bạn nhé: Để đồng bộ hơn cho nội thất phòng giám đốc, bạn đã nghĩ sẽ chọn lựa bàn giám đốc tại noithatfami.pro hợp với phong thủy, màu sắc chưa?"

Một lần thấy hơi chán trên thư viện, Nam rủ chị đi dạo quanh Bờ Hồ. Đến một góc phố nhỏ có bày bán mấy bức tranh. Nam thấy một bức tranh vẽ những dây leo đầy sức sống đang vươn lên trên bức tường xám xấu xí bên cạnh. Người xung quanh xì xào bảo đó là do một cô sinh viên vẽ bán để kiếm tiền. Bức tranh tươi sáng gợi cho Nam những cảm xúc về nghị lực sống. Nam thấy chị có vẻ thích bức tranh này, Nam liền mua tặng cho chị. Chị nhìn Nam với ánh mắt hơi ánh lên rồi lại trở lại bình thường. Chỉ một chút thay đổi mà Nam không kịp nhận ra. Hai chị em lại lặng lẽ dạo bộ về thư viện cho Nam kịp giờ bố đến đón về.

Dần dần, Nam thấy thích lên thư viện. Vì gặp chị Nam thấy vui và muốn làm nhiều điều có ích. Chị cũng hay tâm sự chuyện của mình cho Nam nghe.  Quê chị ở rất xa, tận Kon Tum. Chị một thân một mình ra đây học sư phạm vì đam mê làm cô giáo. Nhưng chị vẫn chưa một lần được đứng trên bục giảng. Chị rất buồn. Nam cứ an ủi chị mãi nhưng  với chị niềm khao khát đó không thể nguôi. Một buổi, lúc nghỉ giải lao, chị gửi cho Nam một đoạn văn chị tự viết::
“ Vẫn tin vào con người, vẫn tin vào tình đời nhưng dòng đời luôn chảy. Và con người không thể đứng yên. Có lúc nào em chợt thấy mình bơ vơ giữa dòng đời tấp nập, thèm một cảm giác yên bình như dòng nước mát của dòng suối nhỏ nơi em sinh ra và lớn lên. Để chợt nhớ ra em là cô gái của miền quê nghèo nhưng đầy nắng gió. Tâm hồn em vẫn chứa đựng chất lửa bừng lên của mùa hạ rực rỡ nơi quê nhà, và đôi khi tĩnh lại như mặt hồ phẳng lặng mà trong vắt ngày xưa....Giữa chốn đông đúc và ồn ã này, em cảm thấy mình bé nhỏ. Nhưng như cái cây sợ nóng mà vẫn thèm khát cái nắng rực lên kia vì em biết nó chính là cội nguồn của sự sống... Và em sẽ chờ...”

Cảm ơn vì em đã gặp chị, “cây tầm gửi”!

Nam đọc xong, kẹp vào quyển vở của mình. Tối đó, mẹ lại tình cờ vào phòng Nam và lật ra xem. Sau khi tra hỏi tên tuổi và địa chỉ,  mẹ Nam đến tận nơi nói với chị: Con tao là con vàng con ngọc. Mày là cơm rơi cơm vãi trên đường. Mày không xứng với con tao. ..

Mấy ngày sau, Nam được biết chị đã về quê, không học cao học nữa. Trước khi về, chị gửi cho Nam quyển sổ và một bức thư. Trong thư chị nói rằng chị biết rất nhiều về Nam vì chị có đọc facebook của Nam. Chị biết Nam rất muốn biết quyển sổ của chị viết những gì, có phải toàn là nói xấu hay không? Nam giật mình vì tưởng chị không biết. Chị nói Nam là người có tố chất và có khả năng. Nhưng bố mẹ chưa thúc đẩy được Nam làm điều đó. Nam chơi bóng giỏi và không nói xấu người khác sau lưng. Đó là điều chị ấn tượng hồi còn đi làm cùng Nam. Nam thấy xấu hổ vì tuởng chị không để ý. Chị nói rằng: Mong Nam hãy thi đỗ đại học và trở thành người tốt. Có duyên thì hai chị em sẽ gặp lại nhau.

Nam giở quyển sổ ra, trong quyển sổ, chị viết rất nhiều: Toàn là những bài thơ nói về bản thân và những bức họa chị tự vẽ về bản thân chị. Từ khi bắt đầu đi học ngoài Hà Nội cho đến khi đi làm. Chị không nói xấu , không viết những bực tức của chị vào đó mà đó là bài thơ ngắn, đọan thơ, hoặc những bức tranh nho nhỏ về con người và những suy nghĩ của chính chị.

Chị không mềm yếu như là chị thể hiện. Trong đó là  tất cả về con người chị: Tràn đầy cảm xúc, nhiệt tình và yêu mến cuộc đời.  Có một câu chị giải thích: Đó là cách để chị cảm thấy mình vẫn còn tồn tại, và là cách giải tỏa bản thân tuyệt vời, đồng thời là cách để bản thân luôn tự mình động viên mình hướng tới ước mơ làm cô giáo. Tự dưng Nam thấy cái tên “tầm gửi” không còn trong tâm trí Nam nữa. Thay vào đó là hình ảnh một người con gái luôn tự vươn lên và đầy hoài bão. Nam tự thấy rằng sẽ phải thi đỗ đại học để có duyên gặp lại chị.

"Bật mí nhỏ: Làm việc 8 tiếng mỗi ngày khiến cơ thể bạn mỏi nhừ do ghế văn phòng không thoải mái cho lắm, xem thử mẫu ghế xoay da nhé."

Năm học mới gần đến, Nam nhận được một lúc 2 tin thật vui: Tin thứ nhất là Nam đã đỗ đại học. Và tin thứ hai là chị đã chính thức trở thành cô giáo dạy văn tại trường cấp 3 ở quê nhà. Với tấm bằng đỏ, chị được tuyển thẳng vào trường theo quy chế mới của sở Giáo dục và Đào tạo. Một ngày nào đó Nam sẽ vào Kon Tum thăm chị. Nam muốn nói với chị: Nam chính là một học sinh lớn của chị. Nam muốn nói lời cảm ơn đến người đã cho Nam những suy nghĩ mới mẻ và quyết tâm sống sao có ích. 

Cảm ơn vì em đã gặp chị, “cây tầm gửi”!

Hà An

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %27 %399 %2016 %15:%12