%AM, %07 %750 %2015 %00:%12

Chỉ một ngày thôi! Ngày mai em sẽ lại mỉm cười...

Đánh giá bài này
(0 bình chọn)

Hà Nội buông ánh đèn, thỉnh thoảng văng vẳng vài tiếng rao đêm vọng từ dưới phố qua cánh của sổ nhỏ. Có cái gì đó lành lạnh, trống vắng trong lòng… Em lại co mình vào một góc, ôm gối và nhớ anh!- Người con trai đã từng là tất cả của em.

Con người, ai cũng có nhu cầu tìm đến với yêu thương và hạnh phúc. Anh cũng vậy, và em cũng vậy! Chỉ tiếc, lúc em nắm được sợi dây mỏng manh đó thì anh đã đi rồi. Anh đã về với nơi anh cảm nhận được hạnh phúc thực sự để lại mình em với nỗi đau quặn thắt.
Là em sai! Em đã không biết yêu thương khi anh còn bên cạnh. Là em sai! Khi không đủ dịu dàng để giữ chặt trái tim anh. Người ta nói “Chỉ khi ta sắp mất đi cái gì thì ta mới hiểu được cái giá trị thực của nó”, đúng vậy, giờ thì em đã mất đi anh, một thứ rất quý giá với cuộc đời em.

Đông sang rồi, anh thấy lạnh chưa anh??

Từng đợt gió mùa về, đi trên phố lòng em lạnh lắm. Lạnh hơn cả cái ngày em nhìn anh đi. Em thèm một vòng tay ôm em thật chặt, ngay lúc này thôi, chỉ vài phút thôi cũng được, để nó xóa đi nỗi cô đơn trong em lúc này.

Từng nơi ta từng qua. Con đường ta từng đến. Cái đan tay siết chặt, tung tăng trên phố. Những cái ôm nhè nhẹ từ phía sau. Những nụ hôn dịu dàng sau mỗi lần tạm biệt… tất cả với em vẫn còn như đâu đây, nhưng đều chỉ còn tồn tại trong hồi ức…

Đông sang rồi, anh thấy lạnh chưa anh??

Em nhớ hôm ấy là một ngày nắng nhạt, chúng ta quay lưng đi ngược lại nhau như chưa từng quen biết. Trời nắng nhưng lòng em lạnh. Không một lời tạm biệt, cũng không một câu nói chia tay, không một cái ôm ấm áp. Cả hai im lặng và rời đi, nhẹ nhàng như một cơn gió, chợt đến rồi chợt đi không để lại dấu vết. 

Hà Nội còn in bóng hai đứa trên những con phố nhỏ, những con phố quen thuộc và cả những con phố mình vô tình đi lạc nữa. Em rất thích đi dạo buổi tối trên những con đường nồng nàn mùi hoa sữa và em yêu cái cách anh chiều chuộng em dù anh rất ghét mùi đó. Anh không phải tuýp con trai lạng mãn vậy mà mình cũng đã từng có những khoảnh khắc lãng mạn như thế, hạnh phúc lắm phải không anh? Nhưng Những cái đan tay siết chặt, giờ chỉ còn trong hồi ức.

Em vẫn nhớ tất cả, mọi thứ với em mới chỉ như ngày hôm qua mà thôi. Ghét hay hận một người giống như đeo thêm một cục đá nặng vậy, nếu mỗi ngày ta đeo thêm một cục đá vào người thì có phải chân ta sẽ ngày một nặng nề khó bước hơn không. Vậy nên em không ghét, và không hận ai cả. Quen nhau, em đã từng tưởng tượng một tương lai mình cùng sánh bước bên nhau, cùng anh chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Và anh, chỉ có anh mới là vai nam chính duy nhất trong cuộc đời của em. Nhưng rồi, anh cũng ra đi mang theo những kỷ niệm đẹp của hai đứa.

Bài viết liên quan: Gió mùa về trên phố.

Phải chăng phụ nữ sinh ra trên đời là đã khổ?

Đông sang rồi, anh thấy lạnh chưa anh??

ảnh minh họa

Anh đi đi, cứ yên tâm, sống vui và hạnh phúc, ngày hôm nay em đã vô tình đành mất, rồi sẽ có một ngày hạnh phúc sẽ lại trở về với em. Hà Nội rồi cũng sẽ có một ngày nắng ấm lại trở về, giống như đông qua, rồi xuân sẽ tới. Rồi sẽ có một ngày em tìm được một người sưởi ấm trái tim em, giống anh hoặc hơn những gì anh đã từng làm. Chỉ là thời gian thôi, cho em một chút thời gian nữa anh nhé! Thời gian để quên anh, và đặt anh vào một góc nhỏ trong tim để khi nhìn những cặp tình nhân đi trên phố, em sẽ không còn tưởng tượng và nghĩ rằng ngày mai anh sẽ lại nắm tay em như vậy nữa.
Chỉ một ngày thôi! Ngày mai em sẽ lại mỉm cười…

sưu tầm

Chỉnh sửa lần cuối vào %AM, %07 %177 %2015 %10:%12