%AM, %08 %750 %2015 %00:%12

Hãy thương mình một chút đi, có được không?

Đánh giá bài này
(1 Bình chọn)

Trong cuộc sống của chúng ta,có một thứ tình cảm mà khi ghen đến bão nổi trong lòng vẫn phải tỏ ra mình thật thản nhiên. Là khi muốn lắm vẫn không thể đủ can đảm nhắn tin, hay gọi điện.

Là khi muốn xuất hiện trước mặt nhau nhưng làm gì đủ tư cách? Ta cứ luôn tự giằng co với chính mình, nhưng thực tế chẳng có ai biết, cũng chẳng ai quan tâm... Đó là tình yêu đơn phương. Nhưng người ơi, tình yêu đó chẳng phải giống việc ta cứ ôm lấy cây xương rồng, càng ôm tự mình lại càng đau hay sao? Vậy nên nếu ta đã ngu ngốc, đã sẵn sàng và bất chấp tất cả mọi thứ mà chẳng thể khiến cho quyết định của người khác đi, ta chỉ còn cách “ngừng yêu” người để yêu được bản thân mình nhiều hơn.

Câu chuyện tình yêu “Lẽ bất thường này đời thấy được bao” nằm trong cuốn “Buồn làm sao buông” của nhà văn trẻ Anh Khang là một tình yêu như thế. Trong đời ta có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày ta phải học cách buông tay. Đúng như lời nhà văn nói trong câu mở đầu truyện: “Thứ duy nhất mình có thể cầu xin là xin với chính mình, rằng thương mình một chút đi, có được không?”

Bài viết liên quan: Con gái à! Hãy tập sống độc lập đi.

Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta.

Lẽ bất thường này, đời thấy được bao?

Cảm giác bất lực nhất là khi nhìn thời gian trôi mà bản thân vẫn ngồi yên một chỗ, trong lúc người ta đã dời chân đi khuất từ lâu rồi.

Em biết không, Sài Gòn vẫn hệt như ngày em quay lưng bước về phía người ấy, bỏ anh lại giữa chông chênh những vui cùng buồn.

Anh học cách chấp nhận định mệnh như một lẽ tất yếu, đến rồi đi, xa rồi gần, thương rồi nhạt... Duy chỉ có một điều anh vẫn còn chấp nhất là tại sao giữa rất nhiều yêu thương, em lại chọn anh để từ bỏ? Cũng như giữa rất nhiều quên nhớ, anh lại chọn em để khắc cốt ghi tâm, không một niềm quên nào chạm đến được, không một nỗi nhớ nào thiết tha hơn.

Hãy thương mình một chút đi, có được không?

ảnh minh họa

Có những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau, họ đứng từ phía xa nhìn nhau cho đến khi niềm đau nhạt dần thành niềm quên bình thản. Lẽ thường ở đời!

Có những người yêu nhau nhưng buộc phải chia ly, rẽ khác hướng đi mà nghe lòng nặng chùng trên từng bước chân giẫm mòn kỷ niệm. Lẽ thường ở đời!

Có những người yêu nhau nhưng cạn lòng tình nhạt, tay rời tay thư thả như chưa hề mất mát, mặc cho kỷ niệm ngơ ngác nằm lại như một đứa con hoang. Lẽ thường ở đời!

Có những người yêu nhau... Ừ thì lẽ thường ở đời.
Có những người mất nhau... Ừ thì lẽ thường ở đời.

Nhưng có những người yêu nhau chưa từng nhưng vẫn đau khi buộc phải dừng chân và cam tâm làm người dưng ngóng chờ người đã đi khuất từ lâu một lần quay lại. Đợi chờ một điều vốn dĩ chẳng biết có thành hay không, đợi chờ một người vốn dĩ chẳng biết có dành cho mình hay không? Lẽ bất thường này, đời thấy được bao?

Cứ tưởng vì một ai đó, mình có thể làm bất kỳ điều gì, chỉ cần đổi lại, xin người đừng đi. Nhưng hóa ra, thứ duy nhất mình có thể cầu xin là xin với chính mình, rằng thương mình một chút đi, có được không? Người đã “không yêu” thì mình có làm trăm chuyện, có níu kéo kỳ kèo, cũng không thể thay đổi được quyết định của một-người-không-phải-mình. Chi bằng, tự thay đổi quyết định của bản thân. Rằng hãy “ngừng yêu”...

Nguồn Internet 

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %16 %458 %2017 %17:%11